Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Hội Thảo Quốc Tế Về Biến Đổi Khí Hậu, Phần 4/18

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm
Trong tiết mục này, Howard Lyman (thuần chay) nói về những tác động có hại của việc chăn nuôi gia súc đối với cả môi trường lẫn sức khỏe con người. Ông cũng thảo luận về cách chúng ta nên sống hòa hợp với thiên nhiên bằng cách nuôi dưỡng con người khỏe mạnh, thay vì trồng ngũ cốc để nuôi người-thân-động vật rồi giết họ.

Howard: Họ lấy ra một khối u lớn bằng ngón tay cái của tôi. Tôi bước ra bệnh viện sau ca giải phẫu với tỷ lệ thành công 1 phần triệu. (Ồ.) Nhưng tôi chắc chắn là khi bước ra khỏi đó thì tôi đã trở thành một con người hoàn toàn khác. (Ồ.) Tôi biết rằng không còn là chuyện có thêm nhiều đất, nhiều bò, hay nhiều máy móc nữa. Có điều gì đó có ý nghĩa hơn là địa vị cao trọng và giàu có. Tôi đến gặp chủ ngân hàng và nói với ông: “Tôi cần ông giúp. Chúng ta cần bắt đầu canh tác thuận theo tự nhiên”.

Chủ ngân hàng, sửng sốt ngả người ra sau ghế và hỏi: “Như vậy nghĩa sao hả trời?” Tôi đáp: “Tôi nghĩ chúng ta cần phải trở thành nông gia hữu cơ”. Ông ta nhìn tôi rồi nói: “Vậy ông muốn tôi cho ông vay tiền ư? Để rồi ông không chia sẻ nguồn lợi đó cho các khách hàng khác của tôi – nhà buôn chất hóa học, nhà buôn dược phẩm, nhà buôn phân bón hay sao?” Ông ta nói: “Sẽ không bao giờ có chuyện đó đâu”. Vì vậy vào năm 1983, tôi bán nông trại của mình, trả hết nợ nần và bắt đầu làm việc với nhiều nông gia khác để sản xuất thực phẩm theo cách đúng đắn.

Tôi biết rằng có nhiều thế lực giàu có không muốn cho người khác biết sự thật. Tôi bắt đầu nói với mọi người về việc đừng ăn thịt động vật, nói với họ về bệnh bò điên. Họ tưởng tôi là một người có vấn đề về đầu óc, vì họ chưa từng nghe về điều đó. Nhưng cuối cùng tôi xuất hiện trên chương trình “The Oprah [Winfrey] Show”. Tôi đã nói với vài triệu người rằng là chúng ta nghiền nát xác bò rồi cho bò ăn lại, chúng ta gom xác động vật chết trên đường như hươu, nai sừng tấm, chuột túi, gấu mèo, rồi cho bò ăn lại các xác động vật chết đó. Rồi chúng ta còn lấy cả xác thú cưng bị tiêm thuốc trợ tử, chó mèo chứa đầy hóa chất trong người được dùng để kết liễu họ.

Chỉ riêng thành phố Los Angeles, mỗi tháng có tới 200 tấn chó mèo được xay nát để làm thực phẩm trở lại cho thú cưng hoặc gia súc ăn. Cô Oprah, với đôi mắt đầy vẻ ngạc nhiên, mở to như chiếc đĩa. Cô quay sang nhìn người đại diện thuộc Hội Thịt Bò của Người chăn nuôi Quốc gia, rồi nói: “Tiến sĩ Webber, có thật là chúng ta cho bò ăn xác bò không?” Tôi sẽ không bao giờ quên lời ông ấy nói: “Ờ…phải… …cũng chỉ diễn ra ở mức độ hạn chế thôi”. Sau đó câu tiếp theo Oprah thốt ra đã khiến chúng tôi bị kiện. Cô nói: “Nghe nói làm tôi sợ đứng người. Tôi sẽ không bao giờ ăn bánh mì thịt bơ-gơ nữa!”

Bấy giờ, tôi biết là 13 tiểu bang có một đạo luật gọi là Luật Cấm Miệt thị Thực phẩm. Nhưng Luật Cấm Miệt thị Thực phẩm có ghi là khi nói điều gì mà mình biết là sai, thì đó mới là phạm luật. Còn tôi thì nói lên sự thật. Quý vị thử nghĩ điều gì xảy ra? Những người nuôi bò đã kiện chúng tôi. Họ không muốn người ta biết sự thật. Họ kiện chúng tôi suốt sáu năm trời. Làm phải tốn hàng trăm ngàn Mỹ kim chỉ để bảo vệ quyền được nói lên sự thật với người dân Mỹ! (Trời ơi!)

Tôi muốn quý vị nhận thức được là ngày hôm nay ngồi ở đây, nếu chúng ta không đối diện với sự thật, nếu không nhận biết sự thật rằng đa số người Mỹ ngày nay đang chết dần vì sự đau đớn gây ra bởi chính cái nĩa ăn của họ, thì chúng ta đang đào thêm mộ bằng chiếc nĩa của mình nhiều hơn là bất cứ dụng cụ nào khác ở ngoài kia. (Ồ khủng khiếp!) Chúng ta cần phải quan sát những gì đang xảy ra trên thế giới.

Chúng ta cần phải hiểu rằng Đảo Phục Sinh, chẳng hạn, nơi quý vị thấy những tượng đá khổng lồ được dựng trên bãi biển, đã từng một thời là một xã hội trù phú. Đất đai mầu mỡ, cây cối, thuyền bè, cá tôm đủ đầy. Nhưng ở đó địa vị của một người được đo bằng việc họ dựng lên được một tượng đá to lớn đến mức nào. Và một số di dân lậu theo tàu đến hải đảo – đó là chuột! Người dân chẳng mấy bận tâm, vì chuột không ăn thực phẩm của người. Chúng chỉ ăn hạt của cây cọ thôi. Khi họ đốn cây để làm bè kéo các tượng đá khổng lồ xuống bãi biển, thì cây cối ngày càng ít đi, bởi vì họ không trồng thêm cây mới. Quý vị có thể tưởng tượng ra sao khi tượng đá cuối cùng được kéo đi, cây cuối cùng bị chặt xuống, và sẽ không còn cây nào nữa trên Đảo Phục Sinh? Ngày nay thì tượng đá vẫn còn ở đó, nhưng con người thì đã biến mất, vì họ không học được cách sống hài hòa với môi trường của mình. Đó cũng chính là tình trạng mà chúng ta đang đối mặt ngày nay. Chúng ta cần phải hiểu rằng điểm tới hạn giữa việc “mọi thứ vẫn ổn” và “thảm họa toàn diện” là một ranh giới rất mong manh.

Nếu nhìn vào Đảo Thánh Mát-thêu, thí dụ, vào năm 1943, họ thả lên hải đảo 29 con tuần lộc để làm nguồn thực phẩm dự phòng cho đơn vị quân đội trú đóng ở đó. Nhưng quân đội chưa bao giờ cần đến. Hai mươi chín con tuần lộc trên hải đảo rộng 128 dặm vuông (206 km vuông), không có loài săn mồi tự nhiên. Trong vòng 20 năm, từ 29 con tuần lộc tăng lên thành 6.000 con béo tốt, bóng mượt và khỏe mạnh. Nhưng 20 năm sau đó, không còn một con nào sống sót trên hải đảo, bởi vì họ không học được cách sống trong môi trường giới hạn đó. Hiện chúng ta đang gặp vấn đề tương tự. Cách đây gần 300 năm, khi các thuyền nhân đến vùng đất nay là Hoa Kỳ, thì nơi đây có lớp đất mặt sâu nhất và mầu mỡ nhất trên Địa Cầu.

Nhưng trong vòng 300 năm, 75% toàn bộ lớp đất tầng mặt từng có ở đây đã bị mất đi. Phải cần 500 năm mới tạo ra được 2,5 cm lớp đất tầng mặt đó. Thời gian chúng ta sống ở đây chưa đủ lâu để tạo ra 2,5 cm lớp đất tầng mặt, vậy mà chúng ta đã làm mất ba phần tư lớp đất từng có ở đây. Năm 1850, ở Iowa, họ xây một nhà thờ. Từ năm 1850 đến ngày nay, nhà thờ này ở Iowa tiếp tục được sử dụng. Năm 1850, họ chụp ảnh nhà thờ này. Tất cả đất xung quanh nhà thờ đều được canh tác, tất cả đều nằm cùng một độ cao. Hơn 150 năm sau, họ chụp một tấm ảnh khác, cũng chính nhà thờ này. Tất cả đất đai xung quanh vẫn được canh tác. Điều khác biệt duy nhất là ngày nay nhà thờ nằm cao hơn 10 feet (~ 3.05 mét) so với tất cả vùng đất canh tác xung quanh đó.

Nếu chúng ta muốn tồn tại như loài người hiện đại, thì chúng ta cần hiểu một sự thật đó là 80% tất cả ngũ cốc được sản xuất tại Hoa Kỳ ngày nay, đều được tống vào họng của gia súc. Phải cần 16 pound (~7, 26 kg) ngũ cốc để sản xuất 1 pound (~ 0,45 kg) thịt. Với 7,26 kg ngũ cốc – mình có thể nuôi 32 người đói. Vậy đâu là cách dùng tài nguyên của chúng ta tối ưu nhất?

Chúng ta cần hiểu rằng tương lai là để nuôi người khỏe mạnh, chứ không phải nuôi gia súc rồi giết họ [để lấy thịt]. Tôi đã sống 45 năm cuộc đời trong ngành chăn nuôi động vật. Tôi xin nói với quý vị rằng những điều chúng ta làm ngày nay là hoàn toàn, tuyệt đối không bền vững. Tôi đã thay đổi từ một người ăn thịt và làm nghề chăn nuôi, thành một người thuần chay hôm nay, không ăn bất cứ gì có gương mặt, có lá gan, hay có mẹ.

Tôi đã thay đổi lối ăn vì sức khỏe của mình. Nhưng những gì tôi làm hôm nay – một người thuần chay kiên định, là vì tình thương dành cho động vật. Tôi biết không có con vật nào phải chết để tôi được sống. Nếu chúng ta muốn tồn tại như một chủng loài, thì phải hiểu rằng nhiệm vụ của chúng ta không phải là làm tất cả mọi thứ; Nhiệm vụ của chúng ta là làm gì mà mình có thể làm. Hôm nay, tôi giao phó cho quý vị một nhiệm vụ rất đơn giản, và thẳng thắn: Quý vị chỉ cần làm những gì quý vị có thể làm. Ăn Chay. Sống Xanh. Cứu Địa Cầu. Cảm ơn quý vị rất nhiều.

Cảm ơn ông Howard rất nhiều về sự hiểu biết sâu sắc và câu chuyện phi thường của ông. Đây chắc chắn là những thông tin vô cùng hữu ích và có tính giáo dục cao, và như quý vị biết là có vài vị khán giả muốn nêu câu hỏi. (Xin mời vị khán giả có hỏi câu đầu tiên.)

(Thưa ông Lyman, ông đã làm cho tôi vô cùng xúc động. Cảm ơn ông vì tình thương, vì đã đến đây cùng chúng tôi hôm nay. Tôi tên là Betska K. Burr, đồng chủ tịch của Hội Huấn luyện và Lãnh đạo Quốc tế. Chúng tôi là những đơn vị dẫn đầu toàn cầu về đào tạo huấn luyện viên thân-tâm-linh. Tôi có một câu rất quan trọng để hỏi ông, đó là: Chúng ta có nên áp thuế thán khí CO2 lên thịt (người-thân-động vật) không? Và nếu có, chúng ta sẽ làm như thế nào?)

Câu hỏi đầu tiên là: “Chúng ta có nên áp thuế thán khí CO2 lên thịt không?” Câu trả lời là: Có.

Câu hỏi tiếp theo là: “Chúng ta làm điều đó như thế nào?” Rất đơn giản. Nếu quý vị có thể thấy một người như tôi, nông gia đời thứ tư, chủ trang trại, điều hành trại chăn nuôi, mà còn có thể thay đổi thành một người thuần chay kiên định, thì đâu có lẽ nào mà những người quan tâm đến môi trường lại không thể làm được? 79% người Mỹ tự nhận – tuyên bố – là người trường chay. Nếu thật sự quý vị muốn tự nhận mình là người ăn chay, thì sao không thực hành theo lời nói? (79%?)

Nếu chúng ta muốn thay đổi điều này, thì nó sẽ không bắt đầu ở Washington D.C đâu. Nó sẽ bắt đầu ngay tại đây. Hãy nhìn vào những gì đã xảy ra ở West Hollywood, những gì họ đã làm được trong cộng đồng này. Chúng ta cần bắt đầu ngay trong chính cộng đồng của mình. Chúng ta phải tổ chức, phải xem xét những gì chưa có; và nếu nó chưa có, thì chúng ta cần phải khởi sự làm. Nếu cần phải có sự thay đổi, thì chúng ta phải là người bắt đầu sự thay đổi đó.

Nhiệm vụ của chúng ta là trở thành những người dẫn dắt, để khi nhìn vào đôi mắt của một đứa trẻ, chúng ta có thể đơn giản nói với em: “Ta không thể làm được tất cả. Nhưng ta có thể làm tất cả những gì mà ta có thể làm”. Nếu chúng ta không làm, thì sẽ không có tương lai cho con cháu của chúng ta nữa. Chúng ta làm được không? Chắc chắn được! Bao giờ bắt đầu? Ngay bây giờ.

(Xin mời vị khán giả có câu hỏi thứ hai.) (Cảm ơn ông Lyman. Tôi tên là Daryl Cumberbatch, và tôi là kế toán viên “xanh” đến từ Toronto, Canada. Câu hỏi của tôi là: Có nên dán nhãn trên miếng thịt lời cảnh báo về các loại hóa chất, dược chất, và kích thích tố (hormone) gây ung thư và các bệnh khác như tiểu đường hay không?)

Nếu tìm quyển sách nào chuẩn nhất để trả lời câu hỏi của anh, thì đó là quyển “Nghiên cứu Trung Hoa” của Tiến sĩ T. Colin Campbell. Vấn đề không phải chỉ riêng các hóa chất được dùng trong việc sản xuất thịt, mà hãy nhìn vào thực tế rằng chính chất đạm động vật là nguyên nhân số 1 gây ra bệnh tim mạch, ung thư, tiểu đường, và béo phì. Đó là công trình nghiên cứu lớn nhất về dinh dưỡng từng được thực hiện trong lịch sử thế giới. Có phải là còn nguy hại hơn không, khi chất đạm đó có thêm các hóa chất, kích thích tố , và thuốc kháng sinh? Chắc chắn là có!

Nhưng nếu mình muốn được sống thọ, khỏe mạnh, thì hãy hiểu rằng Đấng Tạo Hóa không tạo ra những thứ vô dụng. Ngài đã ban cho chúng ta một thân thể tuyệt vời; nếu chúng ta chỉ ăn những gì mà cơ thể mình được cấu tạo để ăn những thứ đó. Và đó không phải là bánh mì thịt bơ-gơ, thịt bò bít-tết, hay sườn heo.

Suốt 45 năm cuộc đời, tôi chưa hề thấy một bạn thú nào, đi vào lò mổ mà nhảy cẫng lên vui sướng nói: “Hô hô! Mừng quá, thích quá, ngày mai mình sẽ thành miếng thịt bơ-gơ rồi!” Họ không muốn chết. Nhiệm vụ của chúng ta là bảo đảm cho động vật được sống cuộc đời mà họ đã được định để sống hầu cho chúng ta cũng được sống cuộc đời mà chúng ta đã được định để sống.

Photo Caption: “Đường Về NHÀ XƯA Nhanh Hơn Và Gần Hơn Ta Hằng Mong Đợi!”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (4/18)
1
Lời Thánh Khải
2026-04-13
1161 Lượt Xem
2
Lời Thánh Khải
2026-04-14
989 Lượt Xem
3
Lời Thánh Khải
2026-04-15
797 Lượt Xem
4
Lời Thánh Khải
2026-04-16
641 Lượt Xem
5
Lời Thánh Khải
2026-04-17
577 Lượt Xem
6
Lời Thánh Khải
2026-04-18
448 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-18
725 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-04-18
448 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-04-18
734 Lượt Xem
34:00

Tin Đáng Chú Ý

14 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-17
14 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-04-17
577 Lượt Xem
Thế Giới Quanh Ta
2026-04-17
13 Lượt Xem
Thế Giới Loài Vật: Bạn Đồng Cư Của Chúng Ta
2026-04-17
10 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-04-17
1066 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về